Saturday, October 16, 2010

BỌN ĂN MÀY ĐỘI LỐT TU SĨ PHẬT GIÁO



Hỏi: Kính thưa Thầy, sáng ngày 21 tháng 10 năm Mậu Dần, có một Sư cô cùng đi đường với con, cô ấy cứ chìa bình bát vào người con, cô ta không nói năng gì, trong bình bát có tiền và chiếc củ đậu, con nói: “Con không có tiền, nếu muốn dùng bữa con xin mời về nhà để dùng bữa trưa.” Sư cô hỏi con pháp danh, con ngắm nhìn Sư cô ấy, đầu đội mũ len nâu, tóc dấu bên trong mũ. Con nói để con sửa lại cái mũ cho cô ấy, cô ấy biết đã bại lộ nên nói khoác: “Phật Tổ cho cô để tóc hai tháng nay, hiện giờ là thời mạt kiếp, cô là Phật giáng trần đi hành khất để gieo duyên với chúng sanh. Con hỏi: “Cô gieo duyên với chúng sanh sao cô lại nhận tiền?” Sư cô trả lời: “Phật giáng trần đi cứu độ thế phải xin tiền, chỉ có con đường này mới làm phước báo cho họ, chứ ngồi một chỗ tu làm sao độ được. Vì thế Phật tổ cho phá giới”. Con hỏi: “Phá giới như thế nào?”.
Cô đáp: “Vì thấy dân chúng bị nhiều tai nạn nên tôi phải đi xin tiền (khất cái) để tạo phước cho dân chúng. Năm 2000 người mới biết ta là ai”. Cô còn nói thêm: “Cô để tóc sau này Phật tổ cho cô làm diễn viên”, cô ngâm thơ rồi chuyển sang hát giọng quan họ Bắc Ninh. Thưa Thầy loại người này là loại người như thế nào?
Đáp: Những hạng người này con gặp là những hạng người gian manh, lừa đảo, nói quàng xiên bậy bạ, loại người này là loại ăn mày tay chân không tật nguyền. Ở đâu, xứ nào cũng có loại người giả dạng tu sĩ đi xin tiền, đô la. Chỉ vì Giáo Hội Phật Giáo kém tổ chức, cho nên giới người này mạo danh lường gạt tín đồ Phật Giáo. Các xứ Miến Điện, Thái Lan, Campuchia, Tích Lan, v.v... thuộc về Nam Tông Phật Giáo, họ có tổ chức hẳn hòi về sự khất thực. Nếu một vị Tăng đến một trụ xứ nào mà không khai báo với Phật tử, dù đi khất thực suốt ngày cũng chẳng có một hạt cơm, chứ đừng nói chi là tiền.
Tu sĩ Nam Tông khi đến một địa điểm mới, vị trụ trì ở vùng đó đến khai báo với Phật tử cúng dường thêm cho một vị Tăng mới đến. Do khai báo, trưa hôm sau vị Tăng đó đi khất thực mới có khẩu phần ăn, còn ôm bình bát đi xin bậy bạ thì không bao giờ có ai cho. Phật tử nước người ta như vậy, còn Phật tử Việt Nam chịu ảnh hưởng Đại Thừa nên bố thí cúng dường không trí tuệ. Hễ thấy ai ăn xin hoặc thấy Sư, Thầy đi khất thực thì bố thí và cúng dường mà còn gọi là bố thí và cúng dường Ba La Mật, có nghĩa là cho và cúng đường mà không biết mình cho và cúng dường. Cúng dường với trí tuệ Bát Nhã như vậy nên một số người lừa đảo lợi dụng chiếc y áo của Phật Giáo mà làm cho Phật Giáo hư hoại và suy đồi. Vậy tội ấy về ai? Có phải về Giáo Hội chăng? Giáo Hội cần phải thấy bổn phận và trách nhiệm của mình đối với Phật Giáo và tín đồ.
Ở các xứ Phật Giáo Nam Tông, bọn ăn mày mạo danh tu sĩ Phật Giáo không thể lường gạt ai được hết, còn ở Việt Nam những hạng người mà con gặp không phải là ít. Họ lường gạt Phật tử bằng mọi cách. Đó là lỗi của Giáo Hội thiếu tổ chức. Lỗi của Phật tử là không học giới luật và đạo đức của Phật Giáo.
Hiện giờ Giáo Hội Phật Giáo cấm tu sĩ không cho khất thực, để nhờ cảnh sát truy bắt những kẻ gian manh giả tu sĩ Phật Giáo đi xin ăn. Nhưng bắt tội họ là tội gì? Tội đi xin ư? Luật pháp Nhà nước không có luật bắt tội người đi xin, thì cảnh sát làm sao bắt họ được, cũng không có pháp luật bắt buộc họ không được quyền mặc áo tu sĩ Phật Giáo được. Đó là quyền của họ, nên cuối cùng vẫn có tu sĩ đi xin đô la, tiền bạc mà Giáo Hội cũng chẳng làm gì được họ. Chỉ vì Giáo Hội theo kinh sách Đại Thừa dạy Phật tử cúng dường, bố thí theo kiểu Ba la mật của ngoại đạo, nên từ đó vô tình Phật tử đã nuôi dưỡng tà sư ngoại đạo làm cho Phật Giáo suy đồi, khiến cho tu sĩ Phật Giáo trở thành bọn người ăn xin khất cái.
Muốn cho Phật Giáo càng ngày càng thêm tốt đẹp, thì lấy giới luật khép tu sĩ vào khuôn khổ, tổ chức cư sĩ cúng dường đúng cách, không được cúng dường bừa bãi theo kiểu Ba La Mật Đại Thừa.
Hiện giờ chỉ có Giáo Hội mới có đủ tư cách tổ chức lại Phật Giáo, lấy giới luật làm hàng rào ngăn chặn bọn đầu cơ buôn Phật, bán pháp. Lấy giới luật làm tiêu chuẩn đạo đức của người tu sĩ thì bọn tìm cơm ăn áo mặc, danh và lợi thì chẳng dám bén mảng bước vào cửa Đạo Phật.
Dạy cho người Phật tử thông suốt giới luật, nếu Thầy nào vi phạm làm sai giới luật, cư sĩ được quyền chỉnh đốn và tố cáo cho Giáo Hội biết. Cũng như kẻ gian manh mượn áo Tỳ Kheo đi khất thực tiền bạc, hoặc làm điều xảo trá nguy hại đến thanh danh Phật Giáo, thì người Phật tử có quyền chỉnh đốn chỉ vạch cho họ biết, đừng giả danh tu sĩ Phật Giáo làm điều lừa đảo và sẽ gọi công an bắt họ. Có như vậy, mới chỉnh đốn lại Phật Giáo tốt đẹp. Việc làm này là trách nhiệm của Giáo Hội và bổn phận của mỗi người cư sĩ Phật tử, phải làm ngay từ bây giờ.
Phật Giáo tốt hay xấu là do người cư sĩ phải thông suốt giáo lý, giới luật và đức hạnh của Đạo Phật, chứ đừng cấm như kinh sách Đại Thừa, không cho người Phật tử đọc và hiểu biết về giới luật của một vị Tỳ Kheo. Do có sự hiểu biết như vậy thì mới ngăn chặn được bọn tà sư ngoại đạo và bọn người đi tìm cơm ăn áo mặc, núp bóng và mượn danh nghĩa Phật Giáo làm danh, làm lợi riêng cho cuộc sống cá nhân của mình.
Trách nhiệm và bổn phận của người đệ tử Phật, thì cần phải chỉnh đốn lại Phật Giáo cho tốt đẹp, cho đúng nghĩa của Phật Giáo. Đừng nghe theo kinh sách Đại Thừa và Bồ Tát Giới cấm các Phật tử không được nói sai, nói lỗi của các vị Tỳ Kheo, ai nói sai, nói lỗi của các vị Tỳ Kheo sẽ bị đọa địa ngục.
Kinh sách này dùng dạy như vậy, là cốt để cho Phật Giáo suy đồi, đó cũng là mục đích phá và diệt Phật Giáo tận gốc, đồng thời để bảo vệ uy tín và duy trì những Thầy tu phá giới, phạm giới, tức là duy trì những tu sĩ Bà La Môn Đại Thừa Giáo. 
Vậy quý Phật tử hãy cảnh giác đừng sợ hãi, chỉ vạch thẳng những vị Tỳ Kheo làm sai để xây dựng lại Phật Giáo cho tốt. Và những kẻ gian manh đội lốt tu sĩ Phật Giáo, như Sư cô mà con đã gặp trên xe, hãy báo cho công an làm việc với họ. Có như vậy, họ mới không làm điều xảo trá, nguy hại đến thanh danh Phật Giáo. Người Phật tử có quyền chỉnh đốn, chỉ vạch cho họ biết đừng giả danh tu sĩ Phật Giáo làm điều lừa đảo. Chúng ta sẽ gọi công an bắt họ. Có như vậy họ mới sợ và không còn lợi dụng Phật Giáo nữa. Các con đừng có sợ tội nghiệp cho bọn người lừa đảo gian ác này mà hãy thương cho Đạo Phật. Những người này ra đường gặp những người Phật tử chân chánh của Đạo Phật, thì hãy lột mặt giả của họ xuống.
Nếu quý Phật tử thẳng tay khi thấy một vị Tỳ Kheo Tăng hay Ni làm sai không đúng tư cách giới luật của Phật Giáo, thì thẳng tay mà trừng trị. Có như vậy Phật Giáo mới tốt đẹp. Còn nếu theo kinh Đại Thừa và Bồ Tát Giới thì ngàn đời Phật Giáo sẽ chìm đắm và mất dần, biến Phật tử thành những tín đồ mê tín, lạc hậu, ngu si.
Quý Phật tử hãy mạnh dạn, có tội thì chúng tôi xin chịu thay cho. Quý vị làm điều tốt, điều phải cho Phật Giáo thì quý vị có tội gì? Ai bắt tội? Theo luật nhân quả quý Phật tử đừng sợ gì, đừng nhân nhượng bọn gian manh xảo trá này đang làm hại Phật Giáo khắp nơi.
vvvvv

(Trích Đường Về Xứ Phật tập VII)