Saturday, October 16, 2010

LÊN ĐỒNG NHẬP CỐT


Hỏi: Kính thưa Thầy, có một vị Tỳ Kheo đã thọ giới cụ túc, vị này là đại diện Phật Giáo, là bậc Thầy của tín đồ. Thế mà ra làm lễ trình đồng (tức là lên đồng nhập cốt) và bà vợ của ông ta là quan Thầy sai đồng. Thưa Thầy như vậy có đúng không?
Đáp: Một vị Tỳ Kheo đã thọ cụ túc giới mà còn làm rất nhiều điều sai trái, thọ giới Tỳ Kheo và đại diện cho Giáo Hội Phật Giáo, mà có bà vợ tại gia là một điều sai rất lớn. Đạo Phật dạy: “Cắt ái ly gia” thế mà đi tu, thọ cụ túc giới mà còn có vợ con là điều không thể chấp nhận được.
Ở miền Nam, tại tỉnh Thầy ở có nhiều vị làm đến chức vụ Chánh trị sự Tỉnh Hội Phật Giáo, Trưởng Ban Đại Diện Phật Giáo của huyện và trong hàng giáo phẩm tấn phong Thượng Tọa, Hòa Thượng có vợ con hẳn hòi, sống trong chùa như một gia đình thế tục.
Tín đồ ở đó gọi: bà Thượng Tọa, bà Hòa Thượng v.v... Thật là đau lòng cho Phật Giáo hiện tại. Bọn ma vương đội lốt tu sĩ Phật Giáo làm điều sai trái, diệt sạch Phật Giáo làm cho Phật Giáo không còn uy tín, không còn lòng tin với ai hết. Còn tu sĩ hiện giờ lên đồng nhập cốt là thường, họ làm tất cả mọi nghề, nhất là nghề trị bệnh (gọi là Tuệ Tĩnh Đường). Họ trị bệnh bằng Nhân điện, Khí công, Hương công, Dưỡng sinh, gạo lứt muối mè, tiết thực, tuyệt thực, uống nước tiểu, châm cứu, bùa chú, thuốc thang, bói quẻ, xem ngày giờ tốt xấu, xem thiên văn, địa lý. Tất cả những nghề nghiệp này đều không đúng tính cách của người tu sĩ Phật Giáo.
Trong kinh Phật dạy, không được hành các nghề ngoại trừ nghề đi khất thực mà thôi. Vậy mà tu sĩ bây giờ làm mọi nghề, nhất là những nghề mê tín lại càng không chấp nhận được. Đây, các con hãy đọc một đoạn kinh Phạm Võng, để rõ thấu một vị Tỳ Kheo đệ tử Phật phải sống và làm như thế nào cho đúng, còn những vị Tỳ Kheo làm không đúng, tức là bọn ma vương, quỷ quái đội lốt đệ tử Phật để diệt Phật Giáo và lường gạt tín đồ. Các con hãy đọc bài kinh này, để thấu rõ mà cảnh giác bọn tà sư ngoại đạo đang đầy rẫy trong Phật Giáo:
“Sa Môn Gotama, (tức là Đức Phật) dùng mỗi ngày một bữa, không ăn ban đêm, từ bỏ không ăn ban đêm, từ bỏ không ăn phi thời (ăn uống lặt vặt)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không đi xem múa hát nhạc, diễn kịch”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không trang sức bằng vòng hoa hương liệu, dầu thoa và các thời trang”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không dùng giường cao rộng lớn (tủ bàn ghế sang đẹp)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận vàng bạc của báu (tiền bạc vàng, ngọc ngà những vật quý báu và vô giá)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận hạt giống (không trồng trọt vườn tược ruộng rẫy)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận thịt sống hoặc thịt chín (thực phẩm động vật)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận đàn bà con gái (không nhận giới phụ nữ trong khu vực tu hành)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận nô tỳ gái và trai (không nhận người công quả nam hoặc nữ)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận cừu và dê (chăn nuôi dê cừu lấy sữa và da)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận gia cầm và heo (không nuôi gia súc)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận voi bò, ngựa và ngựa cái (phương tiện giao thông đi lại ngày xưa)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận ruộng vườn, đất đai (bất động sản)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận phái người làm môi giới hoặc tự mình làm môi giới (giao dịch móc nối)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nhận buôn bán (nghề thương mại)”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ các sự gian lận bằng cân, tiền bạc, đo lường”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ hối lộ, gian lận, gian trá, lừa đảo”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không làm thương tổn, sát hại, câu thúc, bức đoạt, trộm cắp, cướp phá”.
‘‘Sa Môn Gotama, từ bỏ không cất chứa các vật món ăn, đồ uống, vải, xe cộ, đồ nằm, hương liệu, mỹ vị”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ các loại du hý thế gian như múa hát, nhạc kịch, ngâm vịnh, nhịp tay, tụng chú. Đánh trống, diễn các tuồng thần tiên, múa võ, đấu voi, đua ngựa, đấu trâu, đấu bò đực, đấu dê, đấu cừu, đá gà, đá chim cút, đấu gậy, đấu quyền, đô vật, đánh giặc giã, dàn trận, thao dượt, diễu binh”.
‘‘Sa Môn Gotama, từ bỏ đánh bài, các loại giải trí như cờ tám hình vuông, cờ mười hình vuông, cờ trên không, trò chơi trên đất, chỉ bước vào những ô có quyền bước, trò chơi găng thẻ rồi chụp nhưng không sụp đống thẻ, chơi súc sắc, chơi khăn, lấy tay làm viết, chơi banh, chơi thổi kèn bằng lá cây, chơi xem con, chơi đoán chữ viết trên không trên lưng, chơi đoán tư tưởng, chơi bắt chước điệu bộ làm hề”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không nói những câu chuyện vô ích tầm thường”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ những cuộc biện luận tranh chấp”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ không lừa đảo và siểm nịnh”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ tránh xem những tà hạnh như xem tướng tay chân, chiêm tướng, hiện tướng, mộng tướng, thân tướng, dấu chuột cắn, tế lửa, dùng miệng phun hột cải vào lửa, tế vỏ lúa, tấm gạo, thục tô, dầm, tế máu, khoa xem tướng chi tiết, khoa xem địa lý, khoa xem mộng, khoa cầu tài ban phước, khoa cầu ma quỷ, khoa dùng bùa chú, khoa bắt rắn, bò cạp, thuốc độc, khoa đoán số mạng, khoa ngừa tên bắn, khoa biết tiếng thú cầm nói chuyện”.
“Sa Môn Gotama, từ bỏ tránh xa các tà nghiệp nuôi sống tà mạng, bằng những nghề xem ngày tốt xấu để rước dâu quy rể, lựa ngày giờ tốt xấu để hòa giải, để chia rẽ, đòi nợ, mượn tiền, tiêu tiền, dùng bùa chú để giúp người may mắn, dùng bùa chú khiến người bị rủi ro, dùng bùa chú phá thai, làm cúng liễm, khiến quai hàm không cử động, dùng bùa chú khiến người bỏ tay xuống, lỗ tai điếc, hỏi gương, hỏi đồng cốt, hỏi thiên thần, địa thần...”
“Sa Môn Gotama, từ bỏ tránh xa những nghề nghiệp trị bệnh tai, mắt, mũi, miệng, trị xỏ, làm thầy thuốc mổ xẻ, chữa bệnh con nít, cho uống thuốc bằng các loại rễ cây”.
Với bài kinh Phạm võng trên thì Đức Phật không chấp nhận làm những nghề nghiệp không chân chánh, không đúng chánh hạnh của Đạo Phật huống là một vị tu sĩ thọ cụ túc giới mà còn lên đồng nhập cốt thì còn nghĩa lý gì là đệ tử của Phật nữa. Quý Phật tử hãy đề cao cảnh giác! Đó là bọn tà đạo Bà La Môn, mượn danh đệ tử Phật để làm những điều sai phạm của người tu sĩ Đạo Phật.
vvvvv

(Trích Đường Về Xứ Phật tập VII)